About culturemovedotcom

Phuong-Mai Nguyen holds a PhD in Intercultural Communication from Utrecht University and currently teachers Cross-Cultural Management at Amsterdam University of Applied Sciences. Previously her career was a journalist in Viet Nam. She has lived, worked, and visited more than 70 countries and is published widely. As a trainer and coach, she delivers training programs for multinationals with particular specialization in International Management, Asian perspectives, Conflict resolution, Cross-cultural marketing, The rise and fall of East vs. West economies. She also co-designed various business simulation tools such as Cultural Detective and Diversophy used in management and training programs. At the moment, she is on a journey through Middle East tracing the path of Islam from where it began, city by city, westwards to Africa and eastwards to Asia. Follow her travel stories at www.facebook.com/cultureMove and www.twitter.com/thequest2quest

Alone, Asian, Atheist in the Middle East


Middle East! Turn around and look East! (Obey Middle East Mural, Shepard Fairey)

Many of you followed Phuong-Mai Nguyen’s journey through the Middle East, as written live right here on the Cultural Detective blog. Last year in Estonia, Mai, the co-author of Cultural Detective Vietnam, keynoted the SIETAR Europa congress. In that speech she shared the ten lessons (‘commandments”) she had learned after almost a year of living in the Middle East after the Arab Spring. Her remarks have now been republished by The Islamic Monthly, and I’m confident you’ll be eager to read them.

As Mai tells us, her learning “touches on threats of Islamism, the tendency to self-victimize, and the need for all of us to establish a genuine relationship with moderate Muslims in the West.” The full article reprinted from her speech contains some of her powerful photos as well as her personal learning and viewpoints. 

The ten lessons she learned from her journey include:
  1. Thou shalt not watch TV
  2. Thou shalt stay thyself
  3. Thou shalt empower thy man
  4. Thou shalt fear God
  5. Thou shalt turn around
  6. Thou shalt break free
  7. Thou shalt seek guidance
  8. Thy land shalt be named
  9. Thy land shalt be named again
  10. Thou shalt acknowledge my new identity

Please, read her remarks and let us and Mai know what you think! I have been fascinated by the fact that she chose to make this journey, and the opportunity to view such an experience through the eyes of a Vietnamese woman.

Best, Dianne


The Turkish Spring

Bosphorous Bridge ProtestI woke up with a message from Istanbul: “Mai! We are having a Turkish Spring!”

Bosphorus Bridge was captured with thousands of protesters flowing across the bridge that links Asia and Europe. My friend is probably among those people who are angrily demanding that Prime Minister Erdogan respect the will of his people instead of silencing dissidents, Islamizing Ataturk’s legacy, and blaming social media as the “the worst menace to society.”

With a population almost 100% Muslim, for me, strangely, Turkey has never felt like an Islamic country. Probably because the bedrock of this nation is firmly Greek and Roman, and because Istanbul used to be the pride of western civilization. Today the country is a meeting point of two powerful flows between East and West, presenting to the world a wonderful concert conducted by the elements of two most terrific symphonies: Asian and European cultures. The Bosphorus Bridge, glamorously lit up with colorful lights every night, connects the two continents and stands as a symbol for that reality.

Of course, living up to expectations is not always easy. A perfect balance is not always the case, especially when contrasts, sometimes radical contrasts, seem to be the very points that make Turkey attractive. For my friend, she is acting to gain back that balance. The protests at the moment are about that momentum as well, balancing ideologies, adding on, taking off, gaining and losing here and there to keep that balance of contrasts to the point that it does not topple the whole system, but rebalances it safely and interestingly enough to sustain itself and continue to attract people.

I dug up a picture of the Bosphorus Bridge in its peaceful times, sending a message to my friend with a quote from none other than Napoleon himself, who put his Parisian pride in the back room and declared to everyone: “if the world was a country, Istanbul would be its capital.”

We Grow Up Thinking This Way

ImageHere is the massive gap in perception that requires one to completely shrug off any existing assumptions in order to comprehend. I took this picture in Malawi where a 3 year old child was captured working from dusk till dawn. The child was so small he was still sucking on his thumb. Some call it “child labour”, his family simply said to me: “family responsibility”

Another example. This time about I myself. Thirty something academic, not married, childless, not having a house, not even a car, and spending all my saving on “useless” journeys, some Asian newspapers who wrote about me described my life style as “extreme” and “rebellious”. I was, as a matter of fact, surprised and replied: “I thought wanting to live my own life was called “human right” !!!

What else? Endless examples. Terrorist or Freedom fighter? Rebel or Revolutionist? Gender (in)equality or respective social essence? Corruption or responsive favour system? …In short, where is the border line between universal right or cultural relativism?

Happy International Women’s Day

473_485282898203686_1761119145_n(Vietnamese follows English)

I hate today, March 8th, which is called the International Women’s Day. While it does not make much sense in other countries, in Vietnam it makes me think that I am praised for the WHOLE DAY because I have been disadvantaged, marginalized, looked down on, and treated unfairly for the rest of the year, so today I can be patronized and my head can be patted on with a hidden patriarchal message: “See! Half of the world; you are not forgotten yet!”

This picture says it all. Born and raised in Vietnam, I have never seen a woman who only lives as a housewife. Vietnamese women always work, and work harder than men. They are expected to be super beings, that is, to “excel at work and be perfect at home.” I’m not exaggerating. This is the official motto of the Vietnamese National Women Association: “Gioi viec nuoc. Dam viec nha.” I suspect that this association is secretly run by men whose plot is to exploit women by telling them that in order to be a real woman, she needs to be earn money like a proper breadwinner, take care of the whole family like a respective full time working nanny, and still, be charming, sexy, obedient, and submissive towards her husband.

I long for the day this stupid March 8th will disappear like a remnant of a time when women have 1 out of 365 days to be remembered as proper humans.

Tôi ghét cay ghét đắng ngày 8/3. Nó làm cho tôi có cảm giác rằng mình được tôn vinh trong ngày này vì 364 ngày còn lại của năm mình đã bị đối xử tệ bạc, không công bằng, không được nhìn nhận đúng đắn hoặc không đực đánh giá đúng mức. Thế cho nên ngày hôm nay tôi được tặng này tặng nọ và được vỗ đầu với một cái thông điệp nặng mùi gia trưởng: “Đấy nhé! Một nửa thế giới! Các cô có hẳn một ngày…”Cả đời tôi chưa bao giờ thấy một người phụ nữ Việt Nam chỉ ở nhà làm nội trợ. Mẹ tôi thậm chí còn bĩu môi dè bỉu một cô em họ rằng “nó chẳng làm gì chỉ biết ở nhà ôm con”. Phụ nữ Việt Nam lúc nào cũng làm việc cật lực. Từ lúc sinh ra, họ đã bị cả xã hội mong chờ sẽ trở thành những siêu nhân, vừa phải “giỏi việc nước”, vừa phải “đảm việc nhà”. Đây thậm chí là một khẩu hiệu của Hội Liên Hiệp Phụ nữ Việtnam, cái hội sinh ra để bảo vệ quyền bình đẳng của phụ nữ nhưng tôi chắc chắn rằng nó đang được quản lý bởi một tổ chức bí mật của đàn ông nhằm bóc lột phụ nữ bằng cách làm cho họ lú lẫn mà tin rằng: Để có thể làm một người phụ nữ hoàn hảo thì cô phải vừa kiếm ra tiền như một người lao động chân chính, vừa quán xuyến việc nhà như một Ô sin mẫu mực, đấy là chưa kể phải vừa quyến rũ, nghe lời, gọi dạ bảo vâng, ngoan ngoãn với đức ông chồng của mình.Đến bao giờ cái ngày chết tiệt 8/3 biến mất? Đến bao giờ đàn bà nước tôi mới hết “được” “tôn vinh” một ngày để tiếp tục đầu tắt mặt tối hai tay hai súng 364 ngày còn lại?P/S sorry, quên mất! Thậm chí trong cái ngày được tôn vinh đấy phần lớn phụ nữ vẫn hào hứng khẳng định vai trò của mình bằng cách ngày thường cắm hoa đẹp rồi thì 8/3 cắm hoa đẹp hơn, ngày thường nấu ăn ngon rồi thì 8/3 nấu ăn ngon hơn…

PP/S. Việc ở nhà chăm sóc gia đình phải được coi là một nghề (cho bất kể đàn ông hoặc đàn bà), nhưng không ai trên đời có quyền yêu cầu một người bình thường phải vừa làm đàn ông vừa làm đàn bà. Hết.

“The Innocence of the Muslim” Provokes Mismatch in Cultural Understanding

Media has indeed become the strongest destructive weapon one can dare to imagine. An idiot with next to no ethics or professional knowledge can produce a stupid, laughable, amateuristic film about Islam, put it on the internet, and there you go: one ambassador murdered, hundreds wounded, thousands of others threatened with death, and escalating protests across the whole Middle East.

A silly movie with a quality that deserves to die slowly and peacefully in a mossy corner of the internet suddenly caused waves of unrest around the world.

If anyone has 14 minutes to waste and not regret, watching the trailer of “The Innocence of the Muslim” will help to confirm this and this message only: the movie was made to ignite violence, exactly what we are witnessing at the moment. Producer Sam Bacile has reached his goal, gloriously, to lure easily-agitated Muslims to fall into the trap. Now the whole world is sitting in front of the TV, thinking to themselves: “Oh dear! It is right! Islam is indeed violent.”The core of the conflict is none other than a classic mismatch in cultural understanding. For the West, it is firmly decided that freedom of speech can not be sacrificed, no matter how offensive the content may be. For many others who are religious, freedom of speech does not necessarily mean the freedom to offend others. Also herein lies the dangerous border: to what extent can something be seen as offensive?It is naiveté for protesters to demand that Western governments ban religiously offensive media. Hello? It is 2012, just in case one happens to have short-term memory. We have entered an era where a five year old children can play with their parents’ notebook and share with the whole world everything that their parents would kill to keep secret. With today’s technology, absolute control is simply impossible.Last but not least, let’s delve into that concept called “control.” Demanding protesters in Middle East should understand that governments in some Western countries do not act, and can not possibly act, like parents. They issue laws based on a certain level of democratic process, exactly the sort of democratic system that many Middle Eastern people have been fighting and dying for in the Arab Spring.
Chưa bao giờ mạng xã hội lại trở thành một thứ vũ khí lợi hại hơn cả một đạo quân lớn như ngày nay. Một gã đàn ông vô danh tiểu tốt sản xuất một bộ phim không chuyên, nực cười và ngu dốt nhằm vào Hồi Giáo, tung lên mạng, và thế là tằng tằng

 tằng, một ông đại sứ bị bắn chết, hàng trăm người khác bị thương, hàng ngàn người bị dọa giết, và liên tu bất tận các cuộc biểu tình không ngưng nghỉ.Nếu ai đó rỗi hơi đến mức có thể vứt đi 14 phút quý báu của đời mình mà không hối tiếc, xin mời ngó thử cái đoạn quảng cáo của phim “Sự vô tội của người Hồi” (The innocence of the Muslim). Kết luận duy nhất chỉ có thể là Sam Bacile làm bộ phim này để kích động người Hồi dùng vũ lực, chính xác là kiểu vũ lực và giết chóc mà chúng ta đang được chứng kiến. Người Hồi mắc bẫy thảm thương. Các lãnh tụ Hồi giáo cực đoan thù ghét phương Tây nhân cơ hội đẩy mạnh thánh chiến. Phần còn lại của thế giới ngồi trước TV, bụm miệng kêu thầm: “Ối trời ơi! Hóa ra bọn đạo Hồi này đúng là ưa bạo lực” . Mục đích của Sam đã đạt được một cách vinh quang, chói lọi.Có 3 điểm cần nhấn mạnh ở đây. Thứ nhất, phương Tây tôn thờ tự do ngôn luận tuyệt đối. Điểm này mẫu thuẫn với văn hóa của rất nhiều đất nước cho rằng tự do ngôn luận không có nghĩa là tự do phỉ báng người khác.Thứ hai, việc những người biểu tình yêu cầu Mỹ và phương Tây phải có luật ngăn cấm các sản phẩm văn hóa xúc phạm tôn giáo là điều không thể. Bây giờ là mấy giờ rồi ạ? Năm 2012 nếu ai đó bị mắc chứng trí nhớ ngắn hạn. Một đứa trẻ con 5 tuổi có thể toáy ngoáy máy tính của bố mẹ và tung lên mạng tất tần tật những bí mật mà bố mẹ nó thà chết chứ không để lộ ra ngoài. Với công nghệ thông tin như hiện nay, cấm văn hóa mạng là một điều không tưởng.Cuối cùng, đó là việc dân biểu tình ngây thơ cho rằng Mỹ và phương Tây có thể hồn nhiên cấm cản điều này điều nọ. Luật pháp phương Tây được xây dựng trên một hệ thống chưa phải là toàn diện nhưng tương đối có tính dân chủ. Trớ trêu thay, đây chẳng phải là điều mà bao nhiêu người ở Trugn Đông đã hy sinh để đạt được trong Mùa Xuân Ả Rập đó sao?Xin gửi các bạn một hình ảnh từ Libya, nơi rất nhiều người Hồi hối hận, buồn bã về việc Đại Sứ Mỹ Steven bị giết.

What also makes people discriminate?

(Tiếng Việt ở dưới cả nhà ạ)

I choked when this picture popped up on my Facebook wall, claiming that Muslims are being oppressed in Vietnam. Within the last few days, almost 4000 people have shared the photo. By now, those who genuinely believe that the Muslims in my country are being rope tied to each other, forced to kneel down, and threatened with knives could be a million. And the number rolls on! Uncontrollably!

There is no doubt that social media is a monstrous tool to promote both goodness and dark deeds. This is an era in which a picture does not just equal 1000 words but can turn 1000 ill-informed innocent people into 1000 martyrs.No time to read, no time to research, no time to cross check, not even time to use our brains to think. All reason can be overwhelmed by the thrilling power and the irresistible waves of emotion that a snapshot or a video clip can deliver.

For your information: This is a picture from the Vietnam war, roughly 40 years ago, capturing an investigation of North-Vietnam solders. The 70,000 Muslims residing in Vietnam are not in danger and often harmoniously mix their lifestyles and rituals with Vietnamese tradition and culture.I can imagine my Vietnamese countrymen would not be happy to see this abuse of history and ignorant act, although it may have originally been posted with good intentions. Yes, note this! It is not only the terrorists with their hideous acts that make people discriminate; it is also those who blindly believe that the whole world is against them and thus turn even a friend into a foe.

Tức ói máu khi nhìn thấy tấm ảnh này trên wall nhà mình với cái tiêu đề to tướng: Người Hồi Giáo bị đàn áp ở Việt Nam. Pót lên mạng ngày 23-8, cho đến nay đã có gần 4000 người share, và có lẽ hàng triệu người trên thế giới này đang đinh ninh rằng người Hồi ở VN bị trói chằng tay vào nhau, bắt quỳ xuống đất với dao găm kề vào cổ.

Mạng xã hội khiến ai cũng cảm thấy như mình là một nhà báo quyền lực vô song. Kể cả khi nhà báo ấy ngu dốt, quan điểm sai lạc, hay như kẻ pót cái ảnh này, thì nhìn gà hóa quốc, chỉ nhăm nhăm muốn gào lên cho cả thế gian này biết mình là kẻ bị hãm hại. Rồi thì trong cơn phẫn uất, bạ ai cũng lên án, vô tình biến cả bạn bè thành kẻ thù. Ai bảo chỉ có mấy thằng khủng bố mới làm cho người ta trở nên dị ứng với đạo Hồi?

Nhiều lúc cảm thấy lo lắng vì mình đang sống trong một thế giới mà tốc độ thông tin phát triển quá nhanh khiến người thường không mấy ai đủ thời gian để thích nghi. Một bức ảnh bây giờ không chỉ còn có sức mạnh hơn 1000 con chữ nữa mà còn có thể biến 1000 kẻ ngu xuẩn thành 1000 kẻ sẵn sàng cảm tử. Ở thế hệ You-tube này, chẳng mấy ai còn có thì giờ để đọc, để cân nhắc, chưa nói đến để suy ngẫm. Đập vào mặt một cái ảnh hay một cái clip thì lập tức tình cảm dồn lên đè bẹp tư duy. Loài người bao nhiêu năm qua đúng là cừu vẫn hòan cừu (câu này ai nói quên xừ mất rồi!)

Tái bút: Gần 70.000 người Hồi ở Việt Nam sống chủ yếu ở vùng của đồng bào Chăm. Họ, cũng như đại đa số những người Hồi trên thế giới chẳng khác quái gì đồng loại xung quanh cả. Từ khi du nhập vào VN, người Hồi thậm chí còn hòa quyện tín ngưỡng tôn giáo Hồi vào các dòng tín ngưỡng khác của dân tộc – một đặc điểm chung của rất nhiều nền văn hóa châu Á.

Appearance Can Be a Life or Death Matter

Immediately when I heard about the attack on the Sikh temple in Wisconsin (USA), the first thought that came to my mind is that the shooter must have confused Sikhs for Muslims because they wear turbans and grow beards. There have been many similar incidents, one of them in 2002 when four teenagers burned down the Sikh temple Gobind Sadan in New York. The teens told authorities that they believed the temple was named “Go Bin Laden” (!!!)

Similarly, Christian figures and nuns may be mistaken for Muslims, with their loose outfits and head coverings. A picture taken in Jerusalem may confuse many, for it can be very unclear who is Jewish, who is Muslim and who is Christian. I have asked lots of my friends and they often think that the three Morrocan Muslim girls in this picture look more like Jewish women because of their headscarf style and their dress.

Almost everwhere I go in the world, people on the streets mostly call me Chinese. I have embraced a business idea of producing millions of T-shirt that say, “Everything is made in China. NOT ME!” and sell them to desperate and angry Japanese, Korean, Singaporean and Vietnamese tourists. I’ll probably be rich and earn enough money to travel more.
When I was in Syria lately, immediately upon stepping into a neighboring house, Abdullah my friend shouted out even before the host could see my face: “She is not Chinese!” Very wise of him, because the man we were visiting belongs to the opposition, who is of course very pissed off with China and Russia for their support towards Assad’s government.
Looks do matter, regardless of how superficial they are. Of course no one should be killed, and most religions have love and respect at their core. It can be detrimental and become a matter of dealth and life in this age of speed, in which people only have time to watch, not to think, and news is more important than knowledge.


The latest update on my Middle Eastern travels has been published in the Jerusalem Post. I hope you’ll let me know what you think!

There is Nothing New in Egypt

Egyptian mobile company Mobinil has found an extremely cheap and effective way to advertise itself in Cairo Airport. Shiny billboards welcome foreign tourists and journalists with provocative quotes from USA President Obama — “We must educate our children to become like young Egyptian people,” and former Italian Prime Minister Berlusconi — “There is nothing new in Egypt. Egyptians are making history as usual.”

On the eve of the new government here, the Obama quote echoes one of my favorite sayings: “When people fear authority, we get dictators. When those in authority fear the people, we get democracy.” Although the young Egyptian people that Obama honored are those who started the revolution and ended up empty handed, it is now clear that the new President — be it Shafiq, the ex-regime candidate, or Morsi, the Muslim Brotherhood candidate — must take its people into account. In short, the people don’t want another Mubarak.

For Berlusconi, he (for once, thank God) has a point. Being one of the three oldest civilizations in the world and still standing after 5000 years, making history seems to be the 9 to 5 job of every single Egyptian. Together with the recent court ruling to dissolve the parliament, Egypt is more than ever at a crossroads and is wide open for surprises.

Thán phục hết nước công ty Mobinil của Ai Cập với chiêu quảng cáo vửa rẻ vừa ngon ở sân bay Cairo. Khắp tường trên kính dưới lấp lánh hai câu nói của Tổng Thống Mỹ Obama “Chúng ta phải giáo dục con em mình để chúng giống như những người trẻ tuổi Ai Cập” và của cựu Thủ Tướng Ý: “Có cái gì mới lạ ở Ai Cập đâu. Người Ai Cập chỉ vẫn đang bận bịu với việc tạo dựng lịch sử như chuyện thường ngày ở huyện thôi mà”.

Cái ý của Obama khiến tôi nhớ tới một câu nói tôi từng rất thích (bây giờ thì nhìn với vẻ soi mói hơn là thích): “Chế độ độc tài là khi người dân sợ chính quyền. Chế độ dân chủ là khi chính quyền sợ người dân”. Mặc dù những người trẻ mà Obama vinh danh khởi đầu cách mạng rồi kết thúc trắng tay, có một điều chắc chắn rằng chính quyền mới dù là thân chế độ cũ Shafiq hay Muslim Brotherhood – tổ chức đã cướp diễn đàn của Mùa xuân Ả rập, đều sẽ phải dè chừng người dân hơn.

Về câu nói của Berlusconi, ơn Chúa là ông ta dẫu sao cũng được một lần phun ra vài từ có ý nghĩa (nhận xét có phần hằn học vì bản thân không ưa Berlusconi J). Là một trong 3 nền văn minh lâu đời nhất thế giới, hơn 5000 năm tuổi và vẫn đứng vững vàng, người Ai Cập quả là đáng nể phục. Trước thềm một chính phủ mới, lịch sử Ai Cập lại đứng giữa ngã ba đường, tiếp tục trò chơi ú òa cho thế giới thót tim với vô số điều bất ngờ dấu trong tay áo.

Tahrir Square at 3 am

Tahrir Square (Cairo) at 3 am. Thousands of protesters still occupy the ground. They want a new revolution as dictator Mubarak may get away with his crimes in the Supreme Court and his ministers walk free from all charges.

I spent the whole night with the protesters, being introduced to everyone by none other than the leader of one of the most important revolutionary movements in Egypt: The Free Forum for Change.

In this picture, you see Layla and her brother wide awake. At 3 am children their age are supposed to be dreaming about Disneyland. Tonight they are here learning to support a democratic land. Not sure if they understand it, but I am certain they are the youngest protesters on the ground.